Monday, 9 March 2009

Gió sẽ mang chúng mình đi



Một bài thơ theo thể tự do, nói về nỗi sợ hãi cái chết của một cô gái. Trong niềm tuyệt vọng, cô gái muốn được chàng trai âu yếm, yêu thương, để cô có thể cảm nhận được rằng sự sống vẫn hiện hữu, và rồi nếu phải chết thì cũng sẽ ra đi cùng nhau, nhẹ nhàng như cơn gió.

Tác giả bài thơ là Forough Farrokhzad, nữ thi sĩ nổi tiếng của Iran. Bà sinh năm 1935 và chết ở tuổi 32 vì một tai nạn xe hơi.


GIÓ SẼ MANG CHÚNG MÌNH ĐI
Kazenka dịch theo bản dịch nghĩa tiếng Anh

Ôi, đêm sao thật ngắn
gió hẹn hò với những chiếc lá cây
bỏ em lại giữa đêm, với nỗi lo âu vì huỷ diệt
hãy lắng nghe
nghe thấy không anh, tiếng thầm thì của bóng tối?
em nhìn niềm hạnh phúc như người xa lạ
và dành cho tuyệt vọng, sự say mê

hãy lắng nghe, nghe thấy không anh, bóng tối thì thầm?
có điều gì đang lướt nhẹ giữa đêm
vầng trăng đỏ thao thức
treo trên nóc nhà mình
rung rinh như muốn rớt
những đám mây, tựa dòng người đi trong tang lễ
vẫn đợi chờ một khoảnh khắc mưa rơi
một khoảnh khắc
và rồi chẳng có gì
đêm rùng mình ở bên ngoài cửa sổ
và quả đất kia, như bỗng ngừng quay
ở cửa sổ, phía bên ngoài
có một người lạ mặt, cứ rình mò đôi ta.

anh, trong màu xanh cây cỏ
đặt bàn tay nóng như thiêu bao ký ức
lên tay em, đang yêu
đưa làn môi ấm như sự sống quanh đây
lên môi em, đang yêu
gió sẽ mang chúng mình đi
gió sẽ mang chúng mình đi.

1 comments:

  1. Em xin phép đăng bài này tại đây nha :
    http://esky.freeforum.me.uk/forum-f35/topic-t680.htm#5046

    Thanks Kazenka

    ReplyDelete