Wednesday, 24 June 2009
Cánh hạc cô đơn
Một người bạn đã mất. Buồn nhưng không quá buồn. Tất cả ký ức về bạn chỉ là những dòng trao đổi qua internet trong gần 2 năm. Đa phần là bạn tâm sự với tôi. Không phải vì tôi không muốn đáp lại bạn, mà là vì càng ngày tôi càng gặp ít vấn đề riêng tư cần giãi bày.
Bạn gọi tôi là người tri kỷ của bạn, nhưng tôi cảm thấy danh từ ấy là quá nặng dành cho tôi. Tôi dường như chỉ hiểu bạn thông qua lý tính của mình, trong khi với tôi, người tri kỷ không chỉ dùng lý tính để hiểu mình mà còn có thể cảm nhận được tâm hồn mình bằng sự rung động của trực giác.
Mọi nghi thức tưởng nhớ cần cho người sống hơn là cho người đã khuất. Những dòng viết tạ lỗi và tạ từ này là dành cho bạn nhưng thực sự đó là cách để tôi giải toả nỗi dằn vặt về bạn. Có lẽ cả tôi và bạn đều đã nhận ra rằng mỗi con người thật ra cô đơn đến nhường nào giữa thế giới này.
Bạn không còn phải chịu đựng thêm bất cứ nỗi khổ tâm nào nữa. Bây giờ bạn đã có thể hoá thân vào cánh hạc để tự do bay đến với người bạn yêu. Xuyên qua làn sương mù của những sớm mai yên bình. Những con đường bạn đi cuối cũng đưa bạn về bên anh ấy.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)


Im lặng thở dài...
ReplyDelete