Có những buổi trưa mà tôi chẳng muốn ngủ tí nào (dù đa số là ngược lại). Cũng tại vì buổi trưa hôm nay bình yên quá mức. Người ta bảo rượu vào lời ra nhưng mà tôi thấy rượu vào tôi rồi mà lời tôi chẳng ra được mấy. Cafe luôn khiến tôi kích động, còn rượu thì chỉ làm tôi thêm trầm lặng.
Tôi ra ngoài hành lang đứng ngắm đất trời. Một bên xám, một bên xanh lung linh nắng. Hoá ra đất trời nhiều lúc còn chập cheng hơn cả tôi. Cô em gái cậu bạn đi xuống cầu thang nhìn tôi mỉm cười. Tôi cảm thấy rất bình thường.
Thành phố đã đi ngủ trưa
Tôi rất thích câu hát này. Tôi thích những thành phố biết ngủ trưa như thành phố quê tôi. Sài Gòn chẳng biết ngủ trưa, chỉ lim dim ngủ thôi, thậm chí chẳng thèm ngủ (thằng hàng xóm bật nhạc trẻ giữa buổi trưa). Tôi thấy ngủ tối giống với trạng thái "Turn off" của máy tính, còn "Suspend" là dành cho ngủ trưa. Tôi thích sự vắng lặng của buổi trưa ở các thành phố. Thành phố mới đây còn đông nghẹt người, vậy mà bây giờ người bỏ đi đâu hết cả rồi. Tưởng như chỉ còn lại tôi với những con đường, những ngôi nhà và những hàng cây. Tôi thích ngắm nhìn sự trì hoãn của thành phố.
Có người hôm nọ bảo tôi viết sai ca từ rồi, "Thành phố đã đi ngủ chưa?" mới đúng. Tôi thấy câu hỏi kiểu này cũng dễ thương đấy, nhưng tôi không nghĩ Trịnh Công Sơn bước qua một thành phố lạ trong đêm rồi lại đi hỏi thành phố ấy đã đi ngủ chưa. Tôi cảm thấy ông ấy khi đứng trong buổi trưa giữa thành phố lạ bỗng cảm thấy yên bình đến nghẹt thở và tuyệt vọng rồi thốt lên nhẹ nhàng "Thành phố đã đi ngủ trưa".
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

em ơi, chị cũng đã có những lần thấy mình lượn xe trên một con phố nào đó của Hà Nội lúc 12h trưa, thường là vào những ngày cuối tuần.., tưởng tượng ồ lúc đó có rất nhiều bữa ăn gia đình sum họp, lúc đó có Chiếc nón kì diệu hoặc Ở nhà Chủ nhật đang phát trên TV.. rồi tất cả sẽ lại chìm vào một sự tĩnh lặng yên bình... Cảm giác lúc đó rất lạ, với chị đó là cảm giác tích cực positive! Nó khác xa cái cảm giác "có những khi chiều tối, ta cần một tiếng cười"!
ReplyDeleteChị vừa mới có lại một buổi trưa kiểu như thế hôm nay, Hà Nội mùa thu, nắng chan hòa và cùng một đứa bạn thân hợp cạ ngồi nói chuyện trên vỉa hè!
SG rộng lớn thế, lẽ nào em không tìm thấy một góc cho riêng mình?! :)
Anyway, rất mừng thấy em "trở lại"..!
bạn đang ở SG sao ? SG cũng có ngủ trưa đó
ReplyDeletebài này cảm xúc này, chị cũng thích "Thành phố đã đi ngủ trưa" hơn, đó là câu cảm thán, chứ không phải câu hỏi.:)
ReplyDeleteu r simply the best! tmh
ReplyDeleteChính xác thì TCS nói "ngủ trưa" chứ ko phải "chưa" :D
ReplyDelete