Có đôi khi mưa rơi trong thành phố
Có đôi lần cô lại khóc nhớ anh
Sông đưa gió thổi vào vùng phố thị
Lạnh lòng người lầm lũi dưới màn mưa.
Người nữ tu bồi hồi bên cánh cửa
Giấu giọt lệ ngà sau quyển Thánh Kinh
Chim câu ơi xin mi đừng cất cánh!
Bỏ ta lại một mình với buổi chiều hoang.
Em gái nhỏ cầm nhành hoa hồng nhỏ
Lạc giữa phố phường tìm chỗ trú chân
Đôi mắt em trong ngước nhìn vòm trời xám
Con đường nào ở phía trước đợi em?
Chàng nghệ sĩ ôm cây đàn dây đứt
Thẫn thờ ngồi trên ghế đá công viên
Khe khẽ hát một bài ca đã cũ
Để lại đàn anh lao vào phía màn đêm.
Chàng nghệ sĩ cầm nhành hoa hồng nhỏ
Dẫn em thơ đi về phía giáo đường
Người nữ tu đã thôi không khóc nữa
Thắp cây đèn cầy cho cô gái cầu kinh
Cô gái gục đầu dưới ánh nến lung linh
Nghệ sĩ cười buồn nhìn người tu nữ
Em gái nhỏ đặt nhành hoa hồng nhỏ
Thật khẽ khàng cạnh mái tóc dài đen
Lời nguyện cầu lẫn với tiếng chuông ngân
Chúa ở trên cao, Chúa không dưới đất
Vì nỗi cô đơn là không bao giờ mất
Nên con người chỉ còn biết tìm nhau.
[Sài Gòn, chiều mưa 28/7/2010; chỉnh sửa 27/8/2010]
Wednesday, 28 July 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

Uhm, vì "nỗi cô đơn là không bao giờ mất / nên con người chỉ còn biết tìm nhau". Cám ơn những vần thơ của bạn.
ReplyDeleteDaisy
Bức tranh này đẹp quá em ơi. Lúc nào cũng thấy Kazenka là người rất rất tình cảm và nhạy cảm!
ReplyDelete1 buổi chiều mưa buồn quá...
ReplyDeletePhía sau những câu thơ rủ rỉ, nhẹ nhàng chắc là một chuyện diễm tình vương lệ, :)
ReplyDeleteChắc là không có chuyện tình nào như vậy đâu bác ;)
ReplyDeleteHay quá.
ReplyDeletecon người là một sinh vật cô đơn, mãi mãi cô đơn...
ReplyDelete