(truyện ngắn của Franz Kafka, tôi dịch từ bản tiếng Anh này)
Tuesday, 10 August 2010
Bỏ nó đi!
Sớm tinh mơ, đường phố sạch sẽ và trống không, tôi ra ga. So giờ đồng hồ trên tháp với đồng hồ đeo tay, tôi nhận thấy là đã muộn hơn mình nghĩ nhiều, tôi phải thật nhanh lên, cú sốc từ phát hiện ấy khiến tôi đi trong hoang mang, tôi chưa thông thạo thị trấn này lắm, may thay có một người cảnh sát ở gần đấy, tôi chạy tới chỗ anh ta rồi hổn hển hỏi thăm đường. Người cảnh sát mỉm cười nói, “Anh muốn biết được đường từ tôi?” “Phải,” tôi nói “bởi vì tôi không thể tự tìm thấy nó.” “Bỏ nó đi, bỏ nó đi”, anh ta nói và quay ngoắt người bỏ đi, giống như là ai đó muốn được cười với chỉ riêng mình.
Labels:
dịch,
kafka,
truyện_ngắn,
văn_học
Subscribe to:
Post Comments (Atom)

Truyện này em chưa đọc. Xin phép tải về nhé. Thời buổi này có người thích đọc và dịch tác phẩm Kafka thật hiếm. Thanks
ReplyDelete^^ anh ka dich hay hen :)
ReplyDelete