Wednesday, 23 March 2011

Vườn riêng

Con người cá nhân của cô giáo Hạnh không hoàn toàn biến mất trong "Trăng nơi đáy giếng". Đấy là một buổi tối trời mưa như tối nay, xong xuôi việc nhà, Hạnh ngồi vào bàn và làm thơ. Nhận thấy ánh mắt chồng hướng về mình, chị giấu vội tập bản thảo rồi ra với đứa con của chồng... Tình tiết này không có trong truyện ngắn nhưng lại rất gần gũi với không khí của truyện. Hạnh trong đó vì chồng quên cả bản thân nhưng cũng vẫn có những ước mơ thầm kín cho dù thật nhỏ bé và giản dị. Một Hạnh rất con người, khác với Hạnh - con chiên tử vì đạo như cách bộ phim thể hiện.

Hai bài thơ của Thảo Phương được sử dụng trong phim là "Người đàn bà có tấm khăn choàng" và "Mảnh vườn riêng". Khi xem phim tôi bật phụ đề tiếng Anh để tham khảo vì có những chỗ nhân vật nói giọng Huế rất khó nghe ra, do vậy mà tôi thấy người viết phụ đề dịch "vườn riêng" là "secret garden". Một cách dịch rất thơ và trong trường hợp này, tôi cảm thấy chữ "secret" trong bản dịch gợi mở hơn chữ "riêng" trong nguyên tác.

Kết phim là cảnh Hạnh chăm sóc vườn cây một mình với bài thơ. Trong cuốn tạp văn "Không gian tiệm nước", khi so sánh Sài Gòn - Huế - Hà Nội, Lê Thiết Cương viết, "Thổ chủ tĩnh, thủy chủ động. Người Hà Nội, người của đô thị trong sông khác với người Huế, người của đô thị vườn và khác với người ở Sài Gòn, người của đô thị kênh rạch. Huế cũng nằm bên sông nhưng người Huế nghiêng về chất thổ, người Huế khép quá, đóng quá, kín quá, thủ cựu quá...". Nhận xét vừa rồi có vẻ rất ứng với phim "Trăng nơi đáy giếng". Cũng dễ hiểu bởi vì nó là tác phẩm điện ảnh của một đạo diễn người Huế dựa trên cốt truyện của một nhà văn người Huế.

"Mảnh vườn riêng" là tên trong phim, còn chưa rõ tên gốc là gì. Tìm kiếm trên mạng tôi thấy có người đề là "Vườn xuân". Trong thư viện khoa học tổng hợp hình như không lưu trữ tập thơ nào của Thảo Phương.

15/12/2012: Tôi đã có một tập thơ Thảo Phương tên là "Người đàn bà do đàn ông sinh ra" và tên của bài thơ này đúng là "Vườn xuân".


VƯỜN XUÂN

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi chỉ có em và anh trong đó
Nơi chỉ có anh cùng em và cây cỏ
Để ta nghe lòng mình khi cơn gió thoảng qua...

Em tìm kiếm mảnh vườn cho riêng ta
Nơi bóng lá xanh rập rờn nắng gió
Nơi anh cùng em bình yên trên thảm cỏ
Xa cách cuộc đời.

Em chỉ kiếm một mảnh vườn riêng thôi
Bởi cuộc đời không có thật
Và tình yêu - tình yêu không ân hận
Để ta nhớ nơi ghi dấu ấn cho tâm hồn

Khi chiều về cây lá cũng bâng khuâng
Em lại thiếu anh - ôi thiếu vô chừng
Hãy ở lại cùng em nơi vườn xuân hoang dã
Để em nghe tiếng thì thầm của tình yêu - nghiệt ngã - si mê...

6 comments:

  1. cảm ơn Ka vì đã giúp tôi biết được thêm bài thơ hay của Thảo Phương

    ReplyDelete
  2. i'm finding my own secret garden :D

    ReplyDelete
  3. "Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi"--> Bài thơ và cô gái trong bài thơ --> hay --> tks!

    ReplyDelete
  4. Chắc chị không phải là người Việt(mình đoán). Mình không thích Mảnh vườn riêng, mình không thích lẩn trốn. Mình tin có "bị vùi dập vì cuộc đời" thì mới thấm thía được "hạnh phúc". Mình mong ai cũng can đảm để tìm lấy hạnh phúc của mình. (Xin lỗi nếu mình đã đọc bài của chị và comment vào blog của chị) Cảm ơn bài viết của chị
    P/s: Mình thích không gian trong sáng giản dị trong blog này. Nó làm mình có cảm giác dẹp.

    ReplyDelete
  5. Phim thật hay, và thợ thì thật tuyệt

    ReplyDelete