Monday, 25 February 2013

Chiều tối

Bé gái tóc tém kéo tay bà đi đến hàng ghế chờ xe buýt. Nét mặt em nhí nhảnh dù một bên mắt đang phải đắp bông gòn. Hai bà cháu mặc những bộ quần áo đơn sơ, đi trong ánh chiều chập choạng trên vỉa hè phía bên kia Bệnh viện Mắt.

Sâu trong một con hẻm Sài Gòn nào đó, có thể giờ này bố mẹ bé đang trông ngóng hai bà cháu trở về để cùng ăn bữa tối. Mà cũng có thể là không. Tôi cảm thấy trong cái nắm tay ấy thấp thoáng hình ảnh một đôi bạn cùng cảnh ngộ. Có những người già và trẻ nhỏ không được mong đợi.

Sự suy tưởng bi quan khiến tôi ngậm ngùi. Đường một chiều và gần hai phút sau xe tôi mới trở lại trạm xe buýt. Nhưng hàng ghế đã trống trơn.

7 comments:

  1. Đồng cảm, cuộc sống luôn chứa đựng những điều như vậy ^^

    ReplyDelete
  2. Đã quá lâu rồi không thấy em post thêm bài mới. Cuộc sống gia đình, công việc và những lo toan đã tranh hết thời gian chăng?

    ReplyDelete
  3. This comment has been removed by the author.

    ReplyDelete
  4. Sao anh không viết nữa, mấy năm rồi

    ReplyDelete