Monday, 25 February 2013

Chiều tối

Bé gái tóc tém kéo tay bà đi đến hàng ghế chờ xe buýt. Nét mặt em nhí nhảnh dù một bên mắt đang phải đắp bông gòn. Hai bà cháu mặc những bộ quần áo đơn sơ, đi trong ánh chiều chập choạng trên vỉa hè phía bên kia Bệnh viện Mắt.

Sâu trong một con hẻm Sài Gòn nào đó, có thể giờ này bố mẹ bé đang trông ngóng hai bà cháu trở về để cùng ăn bữa tối. Mà cũng có thể là không. Tôi cảm thấy trong cái nắm tay ấy thấp thoáng hình ảnh một đôi bạn cùng cảnh ngộ. Có những người già và trẻ nhỏ không được mong đợi.

Sự suy tưởng bi quan khiến tôi ngậm ngùi. Đường một chiều và gần hai phút sau xe tôi mới trở lại trạm xe buýt. Nhưng hàng ghế đã trống trơn.

Sunday, 9 September 2012

Mưa đêm

Cuối cùng thì trời cũng đổ mưa sau buổi chiều tối oi bức. Tôi đứng dưới mái hiên, để cho những hạt mưa lạnh hắt vào người, lấm tấm trên khuôn mặt và cơ thể để trần. Đã bao lâu rồi tôi không còn đứng soi lòng mình trong mưa?

Thật may mắn cho người thành phố nào có lấy cho mình một khoảnh vườn dù là nhỏ thôi. Để sau mỗi trận mưa đêm, ta có thể đứng cạnh nơi đó, cô đơn trong bóng tối và sự im lặng của buổi khuya, hít một hơi thật sâu luồng không khí mát trong thuần khiết mà cơn mưa để lại, rồi khịt khịt mũi đón nhận hương thơm dìu dịu toả ra từ khóm hoa nhài hay từ cây ngọc lan ta trồng. Khi ấy, ta cảm nhận rõ hơn bao giờ, tinh thần mình đã được gột rửa sạch những u ám của đời sống. Và dù chẳng kéo dài bao lâu thì ta cũng vẫn thầm thì cảm ơn đất trời vì ta đang sống.

Monday, 20 August 2012

Nằm trên bờ biển

Tôi muốn nằm dài trên một bờ biển hoang vắng, mắt nhìn bầu trời tối đen, mặc cho từng đợt sóng mát lạnh ào lên thân thể mình. Và cũng giống như Romain Gary, tôi tưởng tượng ra một chú hải cẩu nhẹ nhàng tiến tới, cà cà mõm vào má mình. Chỉ khác là nhân vật của ông nằm trên bờ biển Big Sur vào một buổi sáng mù sương, còn tôi thì đang ở đây trong một tối Sài Gòn oi bức.

3 năm trước, tôi tặng bạn một cuốn Lời hứa lúc bình minh. Bạn nói chỉ đọc không quá 5 trang rồi tặng cho một người khác. 2 năm sau, theo yêu cầu của bạn, tôi lại tặng bạn một cuốn Lời hứa lúc bình minh nữa. Lần này, bạn nói trong gần một tuần bạn không thể vượt qua được 4 chữ, "Hết rồi. Biển Big Sur". Tôi không hỏi bạn vì sao. Nhưng tôi biết giữa 2 năm ấy là một giai đoạn âm u của cuộc đời bạn. Đoạn văn đầu và cuối truyện mang một ý nghĩa đặc biệt với bạn vì có thể chúng đã đến đúng lúc, như một sự gợi mở.

Tôi nằm trên sàn nhà và nghĩ tới biển. Cảm giác thả lỏng cơ thể trong nước thật cám dỗ. Và sóng sẽ mang ta đi.

Sunday, 22 July 2012

Viết ra những ý nghĩ

1. Mấy tháng nay tôi chẳng viết được cái gì trọn vẹn, ngoài viết chương trình. Chưa bao giờ tôi thấy việc viết ra những ý nghĩ của mình lại vất vả đến vậy. Không phải vì chúng không thể chia sẻ. Cũng không phải vì chúng khó diễn đạt. Xúc cảm không phải là vấn đề chính. Đơn giản là vì chúng không thông suốt. Trong tình trạng ấy, tôi nghĩ mình nên dừng lại để sau đỡ phải tự tay xoá đi những câu chữ gượng gạo và vô hồn.

2. Có một ngày, tôi tự hỏi sẽ viết hay sẽ không viết cái mà mình đang muốn viết. Câu hỏi này dẫn tới câu hỏi về mục đích viết. Viết để thể hiện bản thân, tìm sự công nhận của người khác. Viết để chia sẻ, giải toả những ẩn ức. Viết để khám phá chính mình. Và tôi có thể kể vài mục đích khác. Nhưng khi kể đến mục đích thứ 3, tôi nhận ra rằng cách phân loại như vậy sẽ dẫn tới sự nhập nhằng trong việc đưa ra quyết định. Tôi cần một cách phân loại nhị nguyên. Hướng ra ngoài và hướng vào trong. Tôi đã xoá đi những gì mình từng viết nhưng hướng ra ngoài. Chúng chiếm gần bốn phần năm tổng số.

3. Học lệch về môn Toán và sau này là môn Tin từ nhỏ, nên cách tiếp cận việc viết của tôi chịu ảnh hưởng lớn từ lối tư duy của những môn học này. Đối với tôi, viết là việc đi tìm lời giải và dùng câu chữ để trình bày lời giải ấy cho bài toán diễn đạt. Cách viết (lời giải) ngắn gọn, sáng sủa, mạch lạc và đi vào bản chất vấn đề luôn là những ưu tiên hàng đầu. Tôi không còn nhớ người thầy hay người cô nào đã nói với chúng tôi rằng, có những điều mình tưởng là nắm rõ nhưng tới khi viết ra chúng trên giấy một cách tường minh thì sự thực lại không như mình vẫn nghĩ. Vì ghét sự vô minh nên viết ra những ý nghĩ còn là cách để tôi hiểu và hiểu rõ mình hơn.

Monday, 23 January 2012

Tiếng mùa xuân



Khi tôi tỉnh dậy sau giấc ngủ trưa, ngoài trời nắng nhẹ. Vơ lấy cuốn sách, tôi đọc tiếp đoạn Kundera viết về sự thay đổi quan điểm, về những con đường trong sương mù. Trong ánh sáng lờ mờ hắt vào từ ngoài hiên, tôi ngồi im lặng giữa căn phòng.

Năm nay với tôi mùa xuân tới chậm. Đến tận chiều hôm qua tôi mới nghe thấy âm thanh và ngửi thấy mùi của nó. Lòng yên thì mới chạm vào được sự dịch chuyển của mùa. Tôi đã đi qua một năm không yên. Như một người trước từng đợt sóng biển.

Đặng Hữu Phúc và Phan Đan đã cùng nhau tạo ra những viên ngọc cho ca khúc Việt Nam. Mỗi mùa, tôi chọn một romance của họ để nghe. "Cơn giông" cho mùa hè, "Hoài niệm mùa thu", "Ru con mùa đông" và "Tiếng mùa xuân" cho mùa đang qua.


"Tiếng mùa xuân" qua giọng hát Ái Vân

Rụng lá trong vườn, động gió ngoài khơi
Đợt sóng xô bờ đọng ngân bờ xa
Tôi biết em qua vùng mênh mông nhớ

Làm cánh ong vàng, làm tiếng mùa xuân
Làm nắng êm đềm, làm quãng đường mưa
Tôi dẫn em sang miền quê yên tĩnh

Và mặt trời, mặt trời sáng giấc mơ vòm cao

Và nụ cười, nụ cười sáng đoá hoa tình yêu